Tình Cờ Gặp Lại Người Xưa

“Người xưa” – hai từ tưởng chừng nhẹ nhàng nhưng lại ẩn chứa nhiều tâm sự đến nao lòng. Người xưa – có thể là một hình bóng thầm thương trộm nhớ thuở học trò ngây ngô. Cũng có thể là một mối tình khắc cốt ghi tâm vì nhiều lí do đành phải chia xa. Nếu một ngày tình cờ gặp lại người xưa, liệu mình có thể bình thản mỉm cười.

Tình Cờ Gặp Lại Người Xưa
Ảnh: Internet

Tình cờ … gặp lại người xưa
Vẫn con phố vắng chiều mưa năm nào
Cuối đường nắng nhẹ hanh hao
Hoàng hôn dần khuất gửi vào nơi xa .

Tình cờ … người gặp lại ta
Nghe tim bối rối, mắt nhoà bờ mi
Bâng khuâng… lòng muốn nói gì
Mà sao lại chợt quay đi vội vàng.

Kể từ ngày bước sang ngang
Người vui duyên mới, lỡ làng duyên xưa
Thẫn thờ nhẹ bước chiều mưa
Nghe dư âm gọi như vừa đâu đây.

Gặp ai… chiều ấy thu đi
Lá vàng khẽ rụng, bờ mi chợt buồn
Muốn ngăn dòng lệ sắp tuôn
Bàn tay bối rối… chợt buông nhẹ nhàng.

Đêm về mượn gió gửi trăng
Gửi cho người những tháng năm dại khờ
Gửi lòng vào những vần thơ
Ước sao tình chẳng bao giờ chia phôi.

Viết một bình luận