Anh Bước Vào Đời Em!

Anh Bước Vào Đời Em
Nguồn ảnh: Internet
Anh Bước Vào Đời Em!

Mùa thu ấy anh đi vào đời em rất đơn giản, đơn giản như cơn gió thu nhè nhẹ nhưng cũng đủ làm rơi những chiếc lá úa vàng lìa cành, không biết từ đâu đến,và thổi về đâu, và cũng không có nơi xuất phát, thật nhẹ nhàng, như một hơi thở, không một tiếng động , cũng không báo trước, như nhịp đập con tim âm thầm làm việc, không hối hả, không hấp tấp, rất đều đặn và nhịp nhàng.

Chỉ đơn giản như vậy anh đi vào đời em, bằng những bản tình ca buồn dịu vợi, bằng những dòng tâm sự làm cảm động lòng người, bằng những bài viết chuẩn mực chính xác và mạnh mẽ, làm chín rục trái tim em, trái tim đã chai lì hóa đá, trái tim đã thấm đòn đời sau nhiều lần gục ngã, gượng dậy, trái tim đã bao lần tắm gội mưa nắng phong sương.

Anh đi vào đời em bằng những dòng thơ nhức nhối con tim, như gào thét kêu cứu,từ đỉnh non cao, trong đêm âm u, tiếng gọi của kẻ lạc đường, trong sa mạc hoang vu, lời thơ vọng về từ vực thẳm trái tim anh, lời thơ vang lên từ biển lòng dậy sóng, như lời người sắp chết đuối giữa biển đời mênh mông, kêu cứu trong hoang vu bất tận.

Anh đi vào đời em bằng ánh mắt buồn vời vợi, như nỗi buồn ngàn năm cổ tích, như đôi mắt người phu phụ mong ngóng bóng giai nhân từ một phía rất xa xăm, trông ngóng người từ ngàn dặm, một lần đi không trở lại, anh đi vào đời em như những giọt mưa trên lá, nhẹ nhàng tí tách, tí tách, không đau nhưng thấm ướt lá con tim…

Em như khách lãng nhân trên đỉnh đời ngạo mạn, lên núi ngắm hoàng hôn, nên nghe tiếng anh từ xa vọng lại, xuống biển ngắm mặt trời nên với ánh sương mai, em như người hành khất đi trong mưa, nên nghe ra tiếng tơ đồng từ trái tim anh vang dội, tiếng nỉ non anh gởi đi trên nổi buồn của lá, và như thế anh đã bước vào đời em.

Anh ơi! có phải mình đã yêu nhau? Em không hiểu và không muốn hiểu, em bước đi theo tiếng gọi rất mơ hồ, em cứ đi và anh cứ bước, vịn vai nhau đi cho thấy hết cuộc đời, đừng buồn nữa nhé anh đời là cơn mộng, ta đến nơi nầy ở trọ mà thôi, đôi khi cũng cần có một bờ vai, khấp khểnh dìu nhau mà lội qua rừng sâu suối cạn, trăm năm là một giấc mơ màng, anh đừng buồn nhé dù cho dông bão tới, nỗi buồn của anh sẽ làm chùn bước chân em, dù cho nụ cười trên môi méo xẹo, cũng ráng đi anh hãy nở một nụ cười. Mình ghé vào đây uống vài ly rượu, không chừng cũng giảm được cơn đau.

Và như thế anh đi vào đời em, chúng ta không có gì để mất, chỉ có trái tim mang những vết thương đau, em không khóc và không được phép khóc, phải ngẫng đầu kiêu ngạo với đời mà thôi, anh nhé…

Và cứ như thế …anh bước vào đời em ngọt lịm

Ru tình nồng trong giấc mộng ái ân…

Thu lại đến như nỗi buồn vạn cổ

Vắng anh rồi biết chia sẻ cùng ai

Nguyện bình an trên nẻo đường chinh chiến

Hẹn một ngày tao ngộ giữa quê hương

(Thu viết cho người)
Tác giả: Alice Nguyen

Viết một bình luận